Có những câu hỏi càng đọc Kinh Thánh, tôi càng không thể né tránh.
Tại sao Đức Giêsu không đến Giêrusalem để tuyển chọn các Tông đồ trong hàng ngũ các thượng tế, kinh sư hay những người giàu có và quyền thế?
Tại sao Người không chọn những nhà hùng biện, những học giả nổi tiếng hay những người có địa vị xã hội để xây dựng Hội Thánh?
Người lại đi ra bờ hồ, đến với những người chài lưới. Người bước vào nhà một người thu thuế bị xã hội khinh miệt. Người gọi những con người bình thường, thậm chí bị xem là thấp kém, để trở thành nền móng của Giáo Hội.

Đó không phải là sự tình cờ.
Đó là cách Thiên Chúa tuyên bố rằng giá trị của con người không nằm ở quyền lực, tiền bạc hay địa vị.
Xuyên suốt Tin Mừng, Đức Giêsu luôn bước về phía những người mà xã hội bỏ lại phía sau.
Người chạm vào người phong cùi mà ai cũng sợ.
Người chữa lành người mù, người câm điếc, người bại liệt.
Người tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình khi cả đám đông đang cầm đá.
Người vào nhà ông Dakêu – một người thu thuế bị cả thành phố căm ghét.
Người nói với người trộm lành trên thập giá rằng: “Hôm nay anh sẽ ở với Ta trên thiên đàng.”
Đức Giêsu chưa bao giờ dạy các môn đệ hãy tìm đến người giàu trước để xây dựng ảnh hưởng.
Người chưa bao giờ bảo hãy yêu người có địa vị hơn người nghèo.
Người cũng chưa bao giờ nói rằng tiền dâng cúng nhiều hơn thì đáng quý hơn.
Trái lại, giữa Đền Thờ, khi mọi người đang ngưỡng mộ những khoản tiền lớn mà người giàu bỏ vào hòm dâng cúng, Đức Giêsu lại chỉ vào một bà góa nghèo với hai đồng tiền nhỏ và nói:
“Người đàn bà này đã bỏ nhiều hơn tất cả.”

Tại sao?
Bởi vì Thiên Chúa không đếm số tiền.
Người đo tình yêu.
Người giàu có thể dâng hàng chục, hàng trăm tỷ đồng mà vẫn sống trong dư dật, vẫn còn nhà cao cửa rộng, xe sang và tài sản khổng lồ.
Còn bà góa trao đi tất cả những gì bà có để sống.
Trong mắt Thiên Chúa, đó mới là sự dâng hiến.
Nhưng đáng buồn thay, nhiều khi xã hội và ngay cả trong các cộng đoàn Kitô hữu, chúng ta lại đánh giá con người theo cách hoàn toàn ngược lại.
Chúng ta dễ kính trọng người có tiền hơn người có lòng.
Dễ dành hàng ghế đầu cho người có địa vị hơn cho người nghèo.
Dễ lắng nghe người quyền thế hơn người đang khóc vì mất tất cả.
Không ít nơi, những người được xem là “nòng cốt” của cộng đoàn thường là những người có điều kiện kinh tế, có quan hệ xã hội hoặc có tiếng nói. Điều đó tự nó không sai. Nhưng sẽ trở thành vấn đề nếu địa vị và của cải được xem như tiêu chuẩn quan trọng hơn đời sống Tin Mừng, lòng bác ái và tinh thần phục vụ.
Trong khi đó, người phá sản.
Người mất việc.
Người khuyết tật.
Người tâm thần.
Người tù tội.
Người nghiện.
Người mắc bệnh hiểm nghèo.
Người mang mặc cảm vì một sai lầm trong quá khứ…

Lại rất dễ bị lãng quên.
Đức Giêsu đã đi tìm họ.
Còn chúng ta nhiều khi lại tránh họ.
Đức Giêsu ngồi ăn với họ.
Còn chúng ta nhiều khi ngại ngồi cùng bàn với họ.
Đức Giêsu gọi họ là con cái Thiên Chúa.
Còn chúng ta nhiều khi chỉ gọi họ là gánh nặng.
Có một nghịch lý đau lòng.
Ngày nay, không khó để bắt gặp những tài khoản mạng xã hội mỗi ngày đều đăng Lời Chúa, chia sẻ Kinh Thánh, nói về yêu thương, bác ái và tha thứ.
Nhưng chính những người ấy, nếu gặp một người phá sản cần một cuộc trò chuyện, một người bệnh cần được lắng nghe, một người vừa ra tù cần một cơ hội làm lại, hay một người nghèo chỉ cần một bữa cơm và sự tôn trọng, thì họ lại có thể làm ngơ.
Không phải ai chia sẻ Lời Chúa cũng sống giả hình. Có rất nhiều người âm thầm phục vụ mà không ai biết đến. Nhưng Đức Giêsu cảnh báo rất rõ về nguy cơ biến việc đạo đức thành phương tiện xây dựng hình ảnh.
Người đã nói:
“Khi bố thí, đừng thổi kèn trước mặt thiên hạ.”
“Khi cầu nguyện, đừng đứng nơi đông người để được người ta thấy.”
“Khi ăn chay, đừng làm ra vẻ thiểu não.”
Vấn đề không nằm ở việc làm.
Vấn đề nằm ở động cơ.
Nếu mọi việc thiện chỉ được thực hiện khi có máy quay, có đám đông, có người quan trọng chứng kiến, nơi an toàn…
Nếu lòng bác ái chỉ dành cho những người có thể mang lại danh tiếng, lợi ích hay các mối quan hệ, tầm ảnh hưởng…
Nếu việc phục vụ chỉ hướng đến những nơi dễ được ghi nhận…
(giờ rất nhều kẻ giả hình, sau lưng chúng sống trái hoàn toàn, thậm chí coi thường và sống ác với những người yếu thế. Những người mà chúng coi là trái ý chúng, đe doạ đến lợi ích nhóm của chúng)
Thì điều đang được xây dựng có thể là hình ảnh của bản thân nhiều hơn là Nước Thiên Chúa.
Rồi tôi lại nhớ đến dụ ngôn kho báu chôn trong ruộng.
Tại sao kho báu ấy không nằm giữa trung tâm buôn bán?
Tại sao viên ngọc quý không được đặt trong tủ kính để mọi người cùng chiêm ngắm?
Tại sao nó lại nằm dưới một thửa ruộng khô cằn, nơi chẳng mấy ai để ý?
Có lẽ vì Thiên Chúa luôn giấu những điều quý giá nhất ở nơi mà thế gian ít muốn tìm kiếm.

Đức Giêsu sinh trong máng cỏ.
Các Tông đồ là những người chài lưới.
Bà góa nghèo trở thành mẫu gương dâng hiến.
Người trộm lành bước vào thiên đàng.
Người Samari nhân hậu trở thành mẫu gương yêu thương.
Có lẽ, những “viên ngọc quý” hôm nay cũng đang hiện diện nơi những người bị bỏ quên.
Nơi người phá sản đang mất niềm tin.
Nơi người bệnh tâm thần không ai muốn đến gần.
Nơi người khuyết tật sống cô độc.
Nơi người mang án tích đang khao khát được làm lại cuộc đời.
Nơi những cụ già bị con cháu bỏ mặc.
Nơi những đứa trẻ không có ai yêu thương.
Nếu Hội Thánh, nếu mỗi Kitô hữu, nếu chính tôi và bạn chỉ chạy theo người giàu, người nổi tiếng và người có quyền lực, thì chúng ta rất có thể sẽ đi ngang qua chính những “viên ngọc quý” mà Đức Kitô đã đặt giữa cuộc đời.
Đọc Kinh Thánh không khó.
Thuộc Kinh Thánh cũng không khó.
Chia sẻ Kinh Thánh trên mạng xã hội lại càng không khó.
Điều khó nhất là dám sống như Đức Giêsu.
Dám ngồi xuống với người mà xã hội tránh né.
Dám nắm lấy bàn tay của người không còn giá trị trong mắt thế gian.
Dám yêu thương khi không có ai nhìn thấy.
Dám cho đi khi không mong được ghi nhận.
Và dám tin rằng, trong mắt Thiên Chúa, một con người bị cả thế gian coi thường vẫn có giá trị hơn mọi danh vọng, quyền lực và của cải nếu người ấy biết mở lòng đón nhận tình yêu của Người.
Có lẽ, đến ngày phán xét, Đức Kitô sẽ không hỏi chúng ta đã quyên góp bao nhiêu, đã giữ chức vụ gì hay đã được bao nhiêu người tung hô.
Có lẽ Người sẽ chỉ hỏi một điều rất đơn giản:
“Khi Ta đói, con có cho Ta ăn không? Khi Ta đau yếu, con có đến thăm không? Khi Ta bị bỏ rơi, con có nhận ra Ta không? Khi ta tù tội, các con có đến thăm hỏi ta không”
Bởi vì suốt Tin Mừng, Đức Giêsu chưa bao giờ đồng hóa mình với người quyền thế, giàu có.
Người đồng hóa mình với những người bé nhỏ nhất.





